把镜

(宋代)郭祥正

念念递迁谢,新新来未停。把镜览素发,不觉今年生。

生世能几何,焰长烛愈短。劝吾杯中物,到手莫辞满。

阳春才烂漫,花片已飞舞。纷如晴后雪,半作燕巢土。

尧舜竟何在,楚汉空战争。胜负一日事,寂寥千载名。

隐几聊自悲,悲竟复长啸。真体元空无,谁与我同调。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《把镜》拼音标注

bǎ jìng
niàn niàn dì qiān xiè,
xīn xīn lái wèi tíng。
bǎ jìng lǎn sù fā,
bù jué jīn nián shēng。
shēng shì néng jī hé,
yàn cháng zhú yù duǎn。
quàn wú bēi zhōng wù,
dào shǒu mò cí mǎn。
yáng chūn cái làn màn,
huā piàn yǐ fēi wǔ。
fēn rú qíng hòu xuě,
bàn zuò yàn cháo tǔ。
yáo shùn jìng hé zài,
chǔ hàn kōng zhàn zhēng。
shèng fù yī rì shì,
jì liáo qiān zài míng。
yǐn jī liáo zì bēi,
bēi jìng fù cháng xiào。
zhēn tǐ yuán kōng wú,
shúi yǔ wǒ tóng diào。