川涨
(宋代)郭祥正
朱夏久不雨,川源条然涨。三潮渺相连,狂风蹴高浪。
蛟龙递出没,鱼鳖随浩荡。群山悄低徊,阡陌失背向。
嗟嗟圩中田,一埂安可障。去年已大潦,十户九凋丧。
幸赖官廪实,嚣嚣命所仰。官廪今已空,农事未敢望。
理水竟无术,祈祷俟灵贶。退寸复进尺,潮势颇难量。
彼苍罪斯民,杀戮不以杖。令人思禹功,巍巍百王上。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《川涨》拼音标注
chuān zhǎng
zhū xià jǐu bù yǔ,
chuān yuán tiáo rán zhǎng。
sān cháo miǎo xiāng lián,
kuáng fēng cù gāo làng。
jiāo lóng dì chū méi,
yú biē súi hào dàng。
qún shān qiǎo dī huái,
qiān mò shī bèi xiàng。
jiē jiē wéi zhōng tián,
yī gěng ān kě zhàng。
qù nián yǐ dà lǎo,
shí hù jǐu diāo sāng。
xìng lài guān lǐn shí,
xiāo xiāo mìng suǒ yǎng。
guān lǐn jīn yǐ kōng,
nóng shì wèi gǎn wàng。
lǐ shǔi jìng wú zhú,
qí dǎo sì líng kuàng。
tùi cùn fù jìn chǐ,
cháo shì pǒ nán liàng。
bǐ cāng zùi sī mín,
shā lù bù yǐ zhàng。
lìng rén sī yǔ gōng,
wēi wēi bǎi wáng shàng。