水磨

(宋代)郭祥正

盘石琢深齿,贯轮激清陂。运动无昼夜,柄任谁与持。

霹雳驾飞雪,盛夏移冬威。功成给众食,势转随圆机。

翻思兵家言,千仞俯可窥。又想对明月,大壑投珠玑。

睥睨巧匠手,不使差毫釐。牛驴免穿领,僮仆逃胼胝。

利用固已博,沉吟岂虚辞。愿将水磨篇,荐之调鼎司。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《水磨》拼音标注

shǔi mó
pán shí zhuó shēn chǐ,
guàn lún jī qīng bēi。
yùn dòng wú zhòu yè,
bǐng rèn shúi yǔ chí。
pī lì jià fēi xuě,
shèng xià yí dōng wēi。
gōng chéng gěi zhòng shí,
shì zhuǎn súi yuán jī。
fān sī bīng jiā yán,
qiān rèn fǔ kě kūi。
yòu xiǎng dùi míng yuè,
dà hè tóu zhū jī。
bì nì qiǎo jiàng shǒu,
bù shǐ chà háo lí。
níu lv́ miǎn chuān lǐng,
tóng pū táo pián zhī。
lì yòng gù yǐ bó,
chén yín qǐ xū cí。
yuàn jiāng shǔi mó piān,
jiàn zhī diào dǐng sī。