寄题东城耿天骘归洁堂

(宋代)郭祥正

东城耿天骘,读书五千卷。有义或未通,至忘寝与膳。

潜心唯丘轲,弟子并时彦。晚从进士起,青衫落铨选。

捕贼偶诖误,差池困州县。宁知贾马才,不上明光殿。

功名既无成,禄廪岂足恋。归来洁其身,旧学进吾善。

构堂剪深竹,江山使对面。秀色览天镜,毛发莹可见。

闲情寄浮云,零落两三片。颓然堕支体,隐几自峨弁。

有时明月来,朋簪合清宴。狂为梁甫吟,璀错珠玉串。

夫人无妒忌,群妾美目眴。大儿富文学,又随太守荐。

百口不忧贫,九品不为贱。内足外亦足,此乐信无倦。

轩冕达士寄,形色圣人践。他时采高名,犹冠儒林传。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《寄题东城耿天骘归洁堂》拼音标注

jì tí dōng chéng gěng tiān zhì gūi jié táng
dōng chéng gěng tiān zhì,
dú shū wǔ qiān juàn。
yǒu yì huò wèi tōng,
zhì wàng qǐn yǔ shàn。
qián xīn wéi qīu kē,
dì zǐ bìng shí yàn。
wǎn cóng jìn shì qǐ,
qīng shān luò quán xuǎn。
bǔ zéi ǒu guà wù,
chà chí kùn zhōu xiàn。
níng zhī jiǎ mǎ cái,
bù shàng míng guāng diàn。
gōng míng jì wú chéng,
lù lǐn qǐ zú liàn。
gūi lái jié qí shēn,
jìu xué jìn wú shàn。
gōu táng jiǎn shēn zhú,
jiāng shān shǐ dùi miàn。
xìu sè lǎn tiān jìng,
máo fā yíng kě jiàn。
xián qíng jì fú yún,
líng luò liǎng sān piàn。
túi rán duò zhī tǐ,
yǐn jī zì é biàn。
yǒu shí míng yuè lái,
péng zān hé qīng yàn。
kuáng wèi liáng fǔ yín,
cǔi cuò zhū yù chuàn。
fū rén wú dù jì,
qún qiè měi mù xuàn。
dà ér fù wén xué,
yòu súi tài shǒu jiàn。
bǎi kǒu bù yōu pín,
jǐu pǐn bù wèi jiàn。
nèi zú wài yì zú,
cǐ lè xìn wú juàn。
xuān miǎn dá shì jì,
xíng sè shèng rén jiàn。
tā shí cǎi gāo míng,
yóu guān rú lín chuán。