同阮时中秀才食笋二首 其一

(宋代)郭祥正

苍崖长龙孙,头角露已甚。呼丁恣庖割,移榻就浓荫。

恍疑羽林枪,罗列在紫禁。馀鞭横瘦蛇,密箨若纫纴。

亭亭风势匀,节节泉脉沁。藩垣谨藏护,宁使暴客闯。

烹调众云美,剪伐吾亦任。绕齿嚼冰澌,毛发寒以澿。

閒心本猿鸟,世咏嗟毒鸩。野逸谁所怜,愁思肠胃渗。

诗才君独勇,辨舌予久噤。酒行且莫辞,醉胆沧溟浸。

况逢尧舜治,面内来左衽。熙熙冠盖游,落落饱食饮。

鸾凤自横飞,燕雀蒙广荫。徘徊食笋谣,明发扁舟赁。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《同阮时中秀才食笋二首 其一》拼音标注

tóng ruǎn shí zhōng xìu cái shí sǔn èr shǒu qí yī
cāng yá cháng lóng sūn,
tóu jiǎo lù yǐ shén。
hū dīng zì páo gē,
yí tà jìu nóng yìn。
huǎng yí yǔ lín qiāng,
luō liè zài zǐ jìn。
yú biān héng shòu shé,
mì tuò ruò rèn rén。
tíng tíng fēng shì yún,
jié jié quán mài qìn。
fán yuán jǐn cáng hù,
níng shǐ bào kè chuǎng。
pēng diào zhòng yún měi,
jiǎn fá wú yì rèn。
rào chǐ jiáo bīng sī,
máo fā hán yǐ qín。
xián xīn běn yuán niǎo,
shì yǒng jiē dú zhèn。
yě yì shúi suǒ lián,
chóu sī cháng wèi shèn。
shī cái jūn dú yǒng,
biàn shé yú jǐu jìn。
jǐu xíng qiě mò cí,
zùi dǎn cāng míng jìn。
kuàng féng yáo shùn zhì,
miàn nèi lái zuǒ rèn。
xī xī guān gài yóu,
luò luò bǎo shí yǐn。
luán fèng zì héng fēi,
yàn què méng guǎng yìn。
pái huái shí sǔn yáo,
míng fā biǎn zhōu rèn。