和樊希韩解元

(宋代)郭祥正

君马一足病,琐琐阻行迈。况复梅雨天,坐卧不能快。

空山无大脔,何以具君嘬。墙根采肥杞,湖漘买鲜鲙。

开樽荐浊酒,高论幸忘惫。寸心拔茅塞,两耳抉双聩。

文醇根大和,诗险露幽怪。联吟极物象,君胜我屡败。

东野久龙钟,多惭退之拜。奇才必自重,虽黜愈勿懈。

卞璧未遇时,在璞岂能坏。鉴赏一日逢,青紫信如芥。

君行且迟留,马病愿未差。贳衣亦何辞,庶用接嘉话。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《和樊希韩解元》拼音标注

hé fán xī hán jiě yuán
jūn mǎ yī zú bìng,
suǒ suǒ zǔ xíng mài。
kuàng fù méi yǔ tiān,
zuò wò bù néng kuài。
kōng shān wú dà luán,
hé yǐ jù jūn zuō。
qiáng gēn cǎi féi qǐ,
hú chún mǎi xiān kuài。
kāi zūn jiàn zhuó jǐu,
gāo lùn xìng wàng bèi。
cùn xīn bá máo sāi,
liǎng ěr jué shuāng kùi。
wén chún gēn dà hé,
shī xiǎn lù yōu guài。
lián yín jí wù xiàng,
jūn shèng wǒ lv̌ bài。
dōng yě jǐu lóng zhōng,
duō cán tùi zhī bài。
qí cái bì zì zhòng,
sūi chù yù wù xiè。
biàn bì wèi yù shí,
zài pú qǐ néng huài。
jiàn shǎng yī rì féng,
qīng zǐ xìn rú jiè。
jūn xíng qiě chí líu,
mǎ bìng yuàn wèi chà。
shì yī yì hé cí,
shù yòng jiē jiā huà。