观怡亭序铭
(宋代)郭祥正
有唐三百年,绝出阳冰篆。最怜怡亭序,笔画兼众善。
磨崖深云间,人迹到应鲜。亦如大君子,隐晦久而显。
裂素印麝煤,字字未讹舛。冰冻垂瓦石,犀尖利刀剸。
连环如可解,虬尾勇自卷。谁云模以刻,曾是玉工碾。
铭辞志尤宏,云翼待风展。琳琅谐八音,雅重参二典。
英豪逢一时,江山供广宴。遗踪逐飞鸟,旧址没榛藓。
良朋信稀遇,古兴浩难遣。吾宋垂百年,教化固非浅。
人人擅文翰,比唐殊媚软。作诗聊自惊,中道尚可勉。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《观怡亭序铭》拼音标注
guān yí tíng xù míng
yǒu táng sān bǎi nián,
jué chū yáng bīng zhuàn。
zùi lián yí tíng xù,
bǐ huà jiān zhòng shàn。
mó yá shēn yún jiān,
rén jī dào yìng xiān。
yì rú dà jūn zǐ,
yǐn hùi jǐu ér xiǎn。
liè sù yìn shè méi,
zì zì wèi é chuǎn。
bīng dòng chúi wǎ shí,
xī jiān lì dāo tuán。
lián huán rú kě jiě,
qíu wěi yǒng zì juàn。
shúi yún mó yǐ kè,
céng shì yù gōng niǎn。
míng cí zhì yóu hóng,
yún yì dài fēng zhǎn。
lín láng xié bā yīn,
yǎ zhòng cān èr diǎn。
yīng háo féng yī shí,
jiāng shān gōng guǎng yàn。
yí zōng zhú fēi niǎo,
jìu zhǐ méi zhēn xiǎn。
liáng péng xìn xī yù,
gǔ xīng hào nán qiǎn。
wú sòng chúi bǎi nián,
jiào huà gù fēi qiǎn。
rén rén shàn wén hàn,
bǐ táng shū mèi ruǎn。
zuò shī liáo zì liáng,
zhōng dào shàng kě miǎn。