采石峨嵋亭登览赠翰林张唐公
(宋代)郭祥正
巨舟发长溪,箫鼓奏云汉。史君领宾从,险绝穷壮观。
逶迤转沧洲,稍泊大江岸。前登千丈峰,万里瞰瀰漫。
峨嵋耸双碧,斩斩天堑断。谁驱六龙辔,事逐孤烟散。
如闻限南北,谬彼曹公叹。宁知真人兴,遐徼服辉焕。
僭王苟馀息,窘束若鼠窜。虹蜺渡戈甲,雷雨洗屯难。
石根有遗迹,俯首想神算。承平逾百年,针砭决痈

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《采石峨嵋亭登览赠翰林张唐公》拼音标注
cǎi shí é méi tíng dēng lǎn zèng hàn lín zhāng táng gōng
jù zhōu fā cháng xī,
xiāo gǔ zòu yún hàn。
shǐ jūn lǐng bīn cóng,
xiǎn jué qióng zhuàng guān。
wēi yǐ zhuǎn cāng zhōu,
shāo bó dà jiāng àn。
qián dēng qiān zhàng fēng,
wàn lǐ kàn mí màn。
é méi sǒng shuāng bì,
zhǎn zhǎn tiān qiàn duàn。
shúi qū lìu lóng pèi,
shì zhú gū yān sàn。
rú wén xiàn nán běi,
mìu bǐ cáo gōng tàn。
níng zhī zhēn rén xīng,
xiá jiào fú hūi huàn。
jiàn wáng gǒu yú xī,
jiǒng shù ruò shǔ cuàn。
hóng ní dù gē jiǎ,
léi yǔ xǐ tún nán。
shí gēn yǒu yí jī,
fǔ shǒu xiǎng shén suàn。
chéng píng yú bǎi nián,
zhēn biān jué yōng
- 上一篇:追和李白秋浦歌十七首 其十三
- 下一篇:同阮时中秀才食笋二首 其二