魏中舍家藏王摩诘海风图

(宋代)郭祥正

只闻王公画山水,未识王公沧海图。魏侯矜誇我家有,取出十幅堂中铺。

谁知东海群龙力,神妙能以一笔驱。洪涛翻天雪成陇,黑分云雾藏空虚。

高低数寸折万丈,势以意会无差铢。却嗟流传数百载,绢素何以当涵濡。

王公之心壮莫比,其工欲出造化初。惜哉已死不复得,怅望尽日将何如。

魏侯魏侯重藏秘,直恐变化成江湖,我歌不足徒呜呼。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《魏中舍家藏王摩诘海风图》拼音标注

wèi zhōng shè jiā cáng wáng mó jié hǎi fēng tú
zhǐ wén wáng gōng huà shān shǔi,
wèi shì wáng gōng cāng hǎi tú。
wèi hóu jīn kuā wǒ jiā yǒu,
qǔ chū shí fú táng zhōng pū。
shúi zhī dōng hǎi qún lóng lì,
shén miào néng yǐ yī bǐ qū。
hóng tāo fān tiān xuě chéng lǒng,
hēi fēn yún wù cáng kōng xū。
gāo dī shù cùn zhé wàn zhàng,
shì yǐ yì hùi wú chà zhū。
què jiē líu chuán shù bǎi zài,
juàn sù hé yǐ dāng hán rú。
wáng gōng zhī xīn zhuàng mò bǐ,
qí gōng yù chū zào huà chū。
xī zāi yǐ sǐ bù fù dé,
chàng wàng jǐn rì jiāng hé rú。
wèi hóu wèi hóu zhòng cáng mì,
zhí kǒng biàn huà chéng jiāng hú,
wǒ gē bù zú tú wū hū。