送杨主簿

(宋代)郭祥正

浪花卷雪秋风起,开帆日行三百里。问君此去安所之,佐邑南城风俗美。

夫君才业真雄奇,四十青衫能养卑。世无孔子礼乐坏,君独勇起勤扶持。

书成未遇聊自哂,暂向南城为吏隐。閒入麻源倾酒卮,仙家好景无忙时。

瀑绡千丈挂苍壁,玉华万柄摇清池。嫦娥东来渡银汉,面面莹彻皆琉璃。

谢公秀句发天籁,颜守老笔蟠蛟螭。高风凛凛尚可揖,鸟声不断哀猿啼。

嗟予学道苦不早,壮岁形容已枯槁。闻说名山心即飞,一生愿向山中老。

爱君逸兴何由攀,飘如孤鹤遗尘寰。若见麻姑与王远,寄我一粒黄金丹。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《送杨主簿》拼音标注

sòng yáng zhǔ bù
làng huā juàn xuě qīu fēng qǐ,
kāi fān rì xíng sān bǎi lǐ。
wèn jūn cǐ qù ān suǒ zhī,
zuǒ yì nán chéng fēng sú měi。
fū jūn cái yè zhēn xióng qí,
sì shí qīng shān néng yǎng bēi。
shì wú kǒng zǐ lǐ lè huài,
jūn dú yǒng qǐ qín fú chí。
shū chéng wèi yù liáo zì shěn,
zàn xiàng nán chéng wèi lì yǐn。
xián rù má yuán qīng jǐu zhī,
xiān jiā hǎo jǐng wú máng shí。
pù xiāo qiān zhàng guà cāng bì,
yù huá wàn bǐng yáo qīng chí。
cháng é dōng lái dù yín hàn,
miàn miàn yíng chè jiē líu lí。
xiè gōng xìu jù fā tiān lài,
yán shǒu lǎo bǐ pán jiāo chī。
gāo fēng lǐn lǐn shàng kě yī,
niǎo shēng bù duàn āi yuán tí。
jiē yú xué dào kǔ bù zǎo,
zhuàng sùi xíng róng yǐ kū gǎo。
wén shuō míng shān xīn jí fēi,
yī shēng yuàn xiàng shān zhōng lǎo。
ài jūn yì xīng hé yóu pān,
piāo rú gū hè yí chén huán。
ruò jiàn má gū yǔ wáng yuǎn,
jì wǒ yī lì huáng jīn dān。