送刘继邺秀才之岳阳访木尉

(宋代)郭祥正

群鸟栖霜羽毛缩,孤雁冥飞何处宿。

芦花糁白天无声,灵妃鼓彻潇湘曲。此时归梦寻故乡,谁道行人鬓长绿。

平生所得惟悲歌,时命未遇君如何。满怀策尽献不售,凤凰飘泊无嘉禾。

困鳞不借一杯水,异时安用西江波。岳阳高楼挂星斗,楼中子真闻旧友。

请舒和气邀阳春,便酿重湖作浓酒。山叶撩乱舞,山鸟纵横啼。

古人交道贵终始,乐酣醉倒君莫疑。否极泰来不可测,岂有壮士长栖迟。

岂有壮士长栖迟,青云歧路看横飞。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《送刘继邺秀才之岳阳访木尉》拼音标注

sòng líu jì yè xìu cái zhī yuè yáng fǎng mù wèi
qún niǎo qī shuāng yǔ máo suō,
gū yàn míng fēi hé chù sù。
lú huā sān bái tiān wú shēng,
líng fēi gǔ chè xiāo xiāng qū。
cǐ shí gūi mèng xún gù xiāng,
shúi dào xíng rén bìn cháng lv̀。
píng shēng suǒ dé wéi bēi gē,
shí mìng wèi yù jūn rú hé。
mǎn huái cè jǐn xiàn bù shòu,
fèng huáng piāo bó wú jiā hé。
kùn lín bù jiè yī bēi shǔi,
yì shí ān yòng xī jiāng bō。
yuè yáng gāo lóu guà xīng dǒu,
lóu zhōng zǐ zhēn wén jìu yǒu。
qǐng shū hé qì yāo yáng chūn,
biàn niàng zhòng hú zuò nóng jǐu。
shān yè liāo luàn wǔ,
shān niǎo zòng héng tí。
gǔ rén jiāo dào gùi zhōng shǐ,
lè hān zùi dǎo jūn mò yí。
fǒu jí tài lái bù kě cè,
qǐ yǒu zhuàng shì cháng qī chí。
qǐ yǒu zhuàng shì cháng qī chí,
qīng yún qí lù kàn héng fēi。