魏王台

(宋代)郭祥正

金城东,百尺高台临远空。长江浩荡剑门险,欲平吴蜀难为功。

谁倾黄金建佛庙,击鼓撞钟夜还晓。香厨供办老僧閒,玉栏花谢游人少。

我来独立想英雄,战舰连云气概中。犹有斯台存旧址,可怜铜雀起悲风。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《魏王台》拼音标注

wèi wáng tái
jīn chéng dōng,
bǎi chǐ gāo tái lín yuǎn kōng。
cháng jiāng hào dàng jiàn mén xiǎn,
yù píng wú shǔ nán wèi gōng。
shúi qīng huáng jīn jiàn fó miào,
jí gǔ zhuàng zhōng yè huán xiǎo。
xiāng chú gōng bàn lǎo sēng xián,
yù lán huā xiè yóu rén shǎo。
wǒ lái dú lì xiǎng yīng xióng,
zhàn jiàn lián yún qì gài zhōng。
yóu yǒu sī tái cún jìu zhǐ,
kě lián tóng què qǐ bēi fēng。