灵芝宫

(宋代)郭祥正

灵芝宫,乃在沧海之上,白云之中。楼阁缥缈金间碧,玉花露湿香随风。

寒光长莹别有月,笙箫间作春冲融。来时不记梦中路,觉后唯闻长乐钟。

神仙谁云与世隔,暂游复返精诚通。倏然物化岂真往,举杯彷佛声传空。

蓬莱异馆信非妄,罗池庙食今犹丰。仕途机阱了可畏,天地虽广身不容。

低催至死寄僧榻,旷达一念超樊笼。挥毫不似人间世,想见光焰如长虹。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《灵芝宫》拼音标注

líng zhī gōng
líng zhī gōng,
nǎi zài cāng hǎi zhī shàng,
bái yún zhī zhōng。
lóu gé piǎo miǎo jīn jiān bì,
yù huā lù shī xiāng súi fēng。
hán guāng cháng yíng bié yǒu yuè,
shēng xiāo jiān zuò chūn chōng róng。
lái shí bù jì mèng zhōng lù,
jué hòu wéi wén cháng lè zhōng。
shén xiān shúi yún yǔ shì gé,
zàn yóu fù fǎn jīng chéng tōng。
shū rán wù huà qǐ zhēn wǎng,
jǔ bēi páng fó shēng chuán kōng。
péng lái yì guǎn xìn fēi wàng,
luō chí miào shí jīn yóu fēng。
shì tú jī jǐng le kě wèi,
tiān dì sūi guǎng shēn bù róng。
dī cūi zhì sǐ jì sēng tà,
kuàng dá yī niàn chāo fán lóng。
hūi háo bù sì rén jiān shì,
xiǎng jiàn guāng yàn rú cháng hóng。