同颖叔修撰登蕃塔

(宋代)郭祥正

宝塔疑神运,擎天此柱雄。势分吴越半,影插斗牛中。

拔地无层限,登霄有路通。三城依作镇,一海自横空。

礼佛诸蕃异,焚香与汉同。祝尧齐北极,望舶请南风。

瑞气城仙露,灵光散玉虹。铎音争响亮,春色正冲融。

视笔添清逸,凭栏洗困蒙。更当高万丈,吾欲跨冥鸿。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《同颖叔修撰登蕃塔》拼音标注

tóng yǐng shū xīu zhuàn dēng fán tǎ
bǎo tǎ yí shén yùn,
qíng tiān cǐ zhù xióng。
shì fēn wú yuè bàn,
yǐng chā dǒu níu zhōng。
bá dì wú céng xiàn,
dēng xiāo yǒu lù tōng。
sān chéng yī zuò zhèn,
yī hǎi zì héng kōng。
lǐ fó zhū fán yì,
fén xiāng yǔ hàn tóng。
zhù yáo qí běi jí,
wàng bó qǐng nán fēng。
rùi qì chéng xiān lù,
líng guāng sàn yù hóng。
duó yīn zhēng xiǎng liàng,
chūn sè zhèng chōng róng。
shì bǐ tiān qīng yì,
píng lán xǐ kùn méng。
gèng dāng gāo wàn zhàng,
wú yù kuà míng hóng。