浮丘观

(宋代)郭祥正

仙翁得仙二千载,沧海变田田变海。浮丘却接番禺西,鐏迹蒿痕至今在。

朱明之门敲不应,荆榛满地谁重兴。史君举意要卜筑,楼观矗云如化城。

李白骑鲸下蓬岛,嫦娥洗月来沧溟。相逢且劝百壶酒,蟠桃结实何时成。

史君自有神仙骨,往往前身寻旧物。手探树穴求玉环,肩拍洪崖犹彷佛。

更提椽笔挥长篇,至理直欲追玄元。行当跨凤返金阙,回首番禺空紫烟。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《浮丘观》拼音标注

fú qīu guān
xiān wēng dé xiān èr qiān zài,
cāng hǎi biàn tián tián biàn hǎi。
fú qīu què jiē fān yú xī,
zūn jī hāo hén zhì jīn zài。
zhū míng zhī mén qiāo bù yìng,
jīng zhēn mǎn dì shúi zhòng xīng。
shǐ jūn jǔ yì yào bǔ zhú,
lóu guān chù yún rú huà chéng。
lǐ bái qí jīng xià péng dǎo,
cháng é xǐ yuè lái cāng míng。
xiāng féng qiě quàn bǎi hú jǐu,
pán táo jié shí hé shí chéng。
shǐ jūn zì yǒu shén xiān gǔ,
wǎng wǎng qián shēn xún jìu wù。
shǒu tàn shù xué qíu yù huán,
jiān pāi hóng yá yóu páng fó。
gèng tí chuán bǐ hūi cháng piān,
zhì lǐ zhí yù zhūi xuán yuán。
xíng dāng kuà fèng fǎn jīn què,
húi shǒu fān yú kōng zǐ yān。