凌敲台呈同游李察推

(宋代)郭祥正

腊月欲尽春风来,壮士寻春上高台。金乌慢飞光徘徊,照散冰霜天地开。

梅花披香柳烟袅,狂杀钱塘苏小小。玉箫金笛鸣高楼,怅望传书落青鸟。

吾曹强饮三百杯,老去功名安在哉。欲驾飞鱼入东海,王母为我倾金罍。

莲华变碧蟠桃熟,仙家四时应不速。醉来拍手乘紫烟,游遍洞天三十六。

高歌杳渺春风里,我怀清澈西江水。腐儒往往咍吾狂,犹幸扬雄作知已。

脱君身上蜀锦袍,解我腰下并州刀。更沽美酒共君饮,不负今朝春思豪。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《凌敲台呈同游李察推》拼音标注

líng qiāo tái chéng tóng yóu lǐ chá tūi
là yuè yù jǐn chūn fēng lái,
zhuàng shì xún chūn shàng gāo tái。
jīn wū màn fēi guāng pái huái,
zhào sàn bīng shuāng tiān dì kāi。
méi huā pī xiāng lǐu yān niǎo,
kuáng shā qián táng sū xiǎo xiǎo。
yù xiāo jīn dí míng gāo lóu,
chàng wàng chuán shū luò qīng niǎo。
wú cáo qiáng yǐn sān bǎi bēi,
lǎo qù gōng míng ān zài zāi。
yù jià fēi yú rù dōng hǎi,
wáng mǔ wèi wǒ qīng jīn léi。
lián huá biàn bì pán táo shú,
xiān jiā sì shí yìng bù sù。
zùi lái pāi shǒu chéng zǐ yān,
yóu biàn dòng tiān sān shí lìu。
gāo gē yǎo miǎo chūn fēng lǐ,
wǒ huái qīng chè xī jiāng shǔi。
fǔ rú wǎng wǎng hāi wú kuáng,
yóu xìng yáng xióng zuò zhī yǐ。
tuō jūn shēn shàng shǔ jǐn páo,
jiě wǒ yāo xià bìng zhōu dāo。
gèng gū měi jǐu gòng jūn yǐn,
bù fù jīn zhāo chūn sī háo。