诸公以嵩师破戒作诗嘲咏因次韵解之
(宋代)郭印
飞行三界外,宴坐常兀兀。
有如出笼鸟,岂比缩颈鳖。
万象一诗本,章句真琐屑。
世人不识渠,小智互分别。
岂知日用处,默语无殊辙。
春雷象出地,草木含冻结。
大声欻然来,蛰龙起修骨。
神功无定在,作止才一瞥。
以诗来议师,所见何纖末。
想当闻此言,挥麈笑且咄。
惜哉二三子,微沤更出没。
眼翳挥象扫,幻化何从灭。
月体元自空,三三认盈缺。
长篇陋摛锦,敏思迟击钵。
只向语边寻,那解默时说。

郭印
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。
《诸公以嵩师破戒作诗嘲咏因次韵解之》拼音标注
zhū gōng yǐ sōng shī pò jiè zuò shī cháo yǒng yīn cì yùn jiě zhī
lǎo sōng wù chén yuán,
hóng lú yī diǎn xuě。
fēi xíng sān jiè wài,
yàn zuò cháng wù wù。
yǒu rú chū lóng niǎo,
qǐ bǐ suō jǐng biē。
wàn xiàng yī shī běn,
zhāng jù zhēn suǒ xiè。
shì rén bù shì qú,
xiǎo zhì hù fēn bié。
qǐ zhī rì yòng chù,
mò yǔ wú shū chè。
chūn léi xiàng chū dì,
cǎo mù hán dòng jié。
dà shēng xū rán lái,
zhí lóng qǐ xīu gǔ。
shén gōng wú dìng zài,
zuò zhǐ cái yī piē。
yǐ shī lái yì shī,
suǒ jiàn hé xiān mò。
xiǎng dāng wén cǐ yán,
hūi zhǔ xiào qiě duō。
xī zāi èr sān zǐ,
wēi òu gèng chū méi。
yǎn yì hūi xiàng sǎo,
huàn huà hé cóng miè。
yuè tǐ yuán zì kōng,
sān sān rèn yíng quē。
cháng piān lòu chī jǐn,
mǐn sī chí jí bō。
zhǐ xiàng yǔ biān xún,
nà jiě mò shí shuō 。
- 上一篇:和何子应游金璧池二首 其二
- 下一篇:追古亭