和程文彧九日诗
(宋代)郭印
手披目览不自勤,俯视仰观如有得。
王侯蝼蚁同丘墟,身外纷纷了无益。
况值秋风草木枯,仍惊羽檄文书急。
萧条情思殊曩时,畏见重阳百忧集。
花披黄金岂复知,酒送白衣元未识。
计侯开筵及芳辰,置我坐隅非恶客。
衰颜不红鬓失青,一笑颓然倚欢伯。
醉来说禅傍无人,若道个中嫌拣择。
古今一照事俱空,物我两忘心自适。
明朝梅福记新诗,锵铿未减金声掷。
何如邀我卧东篱,天地从教为幕席。

郭印
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。
《和程文彧九日诗》拼音标注
hé chéng wén yù jǐu rì shī
píng shēng lǎn duò wú jū bī,
xué dào wéi jiāng cùn yīn xī。
shǒu pī mù lǎn bù zì qín,
fǔ shì yǎng guān rú yǒu dé。
wáng hóu lóu yǐ tóng qīu xū,
shēn wài fēn fēn le wú yì。
kuàng zhí qīu fēng cǎo mù kū,
réng liáng yǔ xí wén shū jí。
xiāo tiáo qíng sī shū nǎng shí,
wèi jiàn zhòng yáng bǎi yōu jí。
huā pī huáng jīn qǐ fù zhī,
jǐu sòng bái yī yuán wèi shì。
jì hóu kāi yán jí fāng chén,
zhì wǒ zuò yú fēi è kè。
shuāi yán bù hóng bìn shī qīng,
yī xiào túi rán yǐ huān bó。
zùi lái shuō shàn bàng wú rén,
ruò dào gè zhōng xián jiǎn zé。
gǔ jīn yī zhào shì jù kōng,
wù wǒ liǎng wàng xīn zì shì。
míng zhāo méi fú jì xīn shī,
qiāng kēng wèi jiǎn jīn shēng zhí。
hé rú yāo wǒ wò dōng lí,
tiān dì cóng jiào wèi mù xí 。
- 上一篇:和于子仪观见赠二十韵
- 下一篇:广都世真上人南游回见访出群公诗见示丐予一