和樊直夫兼简允南
(宋代)郭印
山海虽崇深,行者尚梯航。
况复我固有,本根先混茫。
渺然一微尘,犹足铸虞唐。
随遇得真乐,何适非道场。
回首观世间,汩没诚可伤。
余岂不知耶,驽马恋豆糠。
春林听鸣鸟,秋壁闻啼螀。
是心如死灰,妄念不复猖。
持此欲求交,满目都伥伥。
迩来得吾人,宿愿欣已偿。
文字果超诣,圣门早升堂。
视彼俗学流,一一痴与狂。
所为杂霸下,未可语皇王。
与君期戮力,起废针其肓。
相将入山中,采薇以为粮。

郭印
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。
《和樊直夫兼简允南》拼音标注
hé fán zhí fū jiān jiǎn yǔn nán
shì ér zhì yú dào,
shúi yún bù zì liàng。
shān hǎi sūi chóng shēn,
xíng zhě shàng tī háng。
kuàng fù wǒ gù yǒu,
běn gēn xiān hùn máng。
miǎo rán yī wēi chén,
yóu zú zhù yú táng。
súi yù dé zhēn lè,
hé shì fēi dào cháng。
húi shǒu guān shì jiān,
gǔ méi chéng kě shāng。
yú qǐ bù zhī yé,
nú mǎ liàn dòu kāng。
chūn lín tīng míng niǎo,
qīu bì wén tí jiāng。
shì xīn rú sǐ hūi,
wàng niàn bù fù chāng。
chí cǐ yù qíu jiāo,
mǎn mù dū chāng chāng。
ěr lái dé wú rén,
sù yuàn xīn yǐ cháng。
wén zì guǒ chāo yì,
shèng mén zǎo shēng táng。
shì bǐ sú xué líu,
yī yī chī yǔ kuáng。
suǒ wèi zá bà xià,
wèi kě yǔ huáng wáng。
yǔ jūn qī lù lì,
qǐ fèi zhēn qí huāng。
xiāng jiāng rù shān zhōng,
cǎi wéi yǐ wèi liáng 。
- 上一篇:泛舟至临江院
- 下一篇:冯当可以日暮碧云合佳人殊未来效建除体作诗