
郭印
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。
《吊宇文道可》拼音标注
diào yǔ wén dào kě
jū xián gòng xǐ jī xiāng qīn,
sāng hù shúi zhī jù fǎn zhēn。
sān jì zhōu xuán hún zuò mèng,
yī zūn lí bié bèi shāng shén。
jìu bāng yóu yì jiāng shān zhǔ,
xīn pǔ é cūi cǎo mù cǎo。
yīn dé jiàng xiáng tiān bào dìng,
gāo chē sì mǎ qǐ wú rén 。