放步园林得俗字韵

(宋代)郭印

林稀怨秋风,松柏未改绿。
偷閒挈杖来,小迳缘诘曲。
鸟鸣契深心,山色供遐瞩。
欣然若有获,一荡尘襟俗。
平生本逸放,谁信简书束。
失身名宦场,冠冕成桎梏。
老骥欲何之,盐车终局促。
求仁又焉贪,知足乃不辱。
纳纳乾坤大,胡为自蹐跼。
归欤倘成赋,矫首云中鹄。

郭印

宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。

《放步园林得俗字韵》拼音标注

fàng bù yuán lín dé sú zì yùn
lín xī yuàn qīu fēng,
sōng bǎi wèi gǎi lv̀。
tōu xián qiè zhàng lái,
xiǎo jìng yuán jié qū。
niǎo míng qì shēn xīn,
shān sè gōng xiá zhǔ。
xīn rán ruò yǒu huò,
yī dàng chén jīn sú。
píng shēng běn yì fàng,
shúi xìn jiǎn shū shù。
shī shēn míng huàn cháng,
guān miǎn chéng zhì gù。
lǎo jì yù hé zhī,
yán chē zhōng jú cù。
qíu rén yòu yān tān,
zhī zú nǎi bù rǔ。
nà nà gān kūn dà,
hú wèi zì jí jú。
gūi yú tǎng chéng fù,
jiǎo shǒu yún zhōng hú 。