
郭印
宋成都双流人,字信可,晚号亦乐居士。郭绛子。徽宗政和进士。累任铜梁、仁寿等县令。高宗绍兴十八年,以任永康军通判时牒试避亲、举人不当降一官。终部刺史。与秦桧有庠序旧,绝不与通,家居十八年。性嗜水竹。工诗,与蒲大受、冯时行、何耕道为诗友。有《云溪集》。
《次韵李尧俞良臣论交一首》拼音标注
cì yùn lǐ yáo yú liáng chén lùn jiāo yī shǒu
shēn zhī bù zuò chāng shí rùi,
chéng chóng nà néng xiào yě cán。
shì tài rú yún cóng zì bó,
jiāo qíng ruò shǔi dìng fēi gān。
zùi lián chūi shǔ zhāng shēng yuē,
wù xiào fēn cái guǎn zhòng tān。
yù jié tā nián yú diào yǒu,
jiāng hú shè wǒ fù shúi kān 。