和李子晦

(元代)郭钰

大鹏高飞绝南国,万里扶摇六月息。归来老屋玩图书,细看箕畴终用十。

飘飘美人贮八斗,凛凛长身逾九尺。技学屠龙未能试,桑田成海嗟何及。

游泳词林醉六经,熟路何资鞭辟力。子陵不报故人书,商翁终为太子客。

嗟余抱病深山深,惭与比邻少相识。破砚秃笔那复存,惟有当年无孔笛。

四海交游晚得君,不意于余情最密。花落花开能几日,终不如孟郊韩愈为云龙,上下东西不相失。

郭钰

(公元一三一六年至?年)字彦章,吉水人。生于元仁宗延佑三年,卒年不详,年在六十岁以外。元末遭乱,隐居不仁。明初,以茂才徵辞疾不就。钰生平转侧兵戈,为诗多愁苦之辞;著有静思集十卷,《四库总目》于当时盗贼残破郡邑事实,言之确凿,足补史传之阙。

《和李子晦》拼音标注

hé lǐ zǐ hùi
dà péng gāo fēi jué nán guó,
wàn lǐ fú yáo lìu yuè xī。
gūi lái lǎo wū wán tú shū,
xì kàn jī chóu zhōng yòng shí。
piāo piāo měi rén zhǔ bā dǒu,
lǐn lǐn cháng shēn yú jǐu chǐ。
jì xué tú lóng wèi néng shì,
sāng tián chéng hǎi jiē hé jí。
yóu yǒng cí lín zùi lìu jīng,
shú lù hé zī biān pì lì。
zǐ líng bù bào gù rén shū,
shāng wēng zhōng wèi tài zǐ kè。
jiē yú bào bìng shēn shān shēn,
cán yǔ bǐ lín shǎo xiāng shì。
pò yàn tū bǐ nà fù cún,
wéi yǒu dāng nián wú kǒng dí。
sì hǎi jiāo yóu wǎn dé jūn,
bù yì yú yú qíng zùi mì。
huā luò huā kāi néng jī rì,
zhōng bù rú mèng jiāo hán yù wèi yún lóng,
shàng xià dōng xī bù xiāng shī。