吴四主
(明代)郭之奇
破虏将军初讨卓,雒阳首入青氛浊。讨逆从袁获馀兵,取稽徇豫如掌握。
孙郎渡江江始震,渔者射龙龙不觉。成业终归保业人,守江观衅群心乐。
曹旌百万向南浮,子布诸群何龌龊。周鲁同心立大猷,赤壁千年山水濯。
从兹鼎峙出东南,黄龙赤乌表头角。可怜燕翼迷孙谋,四友诸宾空自斮。
琅琊始继会稽立,喜书畏臣终罢学。乌程初还建业都,青盖已归雒河朔。
此座需卿归命迟,南方之人皆面剥。

郭之奇
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。
《吴四主》拼音标注
wú sì zhǔ
pò lǔ jiāng jūn chū tǎo zhuō,
luò yáng shǒu rù qīng fēn zhuó。
tǎo nì cóng yuán huò yú bīng,
qǔ jī xùn yù rú zhǎng wò。
sūn láng dù jiāng jiāng shǐ zhèn,
yú zhě shè lóng lóng bù jué。
chéng yè zhōng gūi bǎo yè rén,
shǒu jiāng guān xìn qún xīn lè。
cáo jīng bǎi wàn xiàng nán fú,
zǐ bù zhū qún hé wò chuò。
zhōu lǔ tóng xīn lì dà yóu,
chì bì qiān nián shān shǔi zhuó。
cóng zī dǐng zhì chū dōng nán,
huáng lóng chì wū biǎo tóu jiǎo。
kě lián yàn yì mí sūn móu,
sì yǒu zhū bīn kōng zì zhuó。
láng yé shǐ jì hùi jī lì,
xǐ shū wèi chén zhōng bà xué。
wū chéng chū huán jiàn yè dū,
qīng gài yǐ gūi luò hé shuò。
cǐ zuò xū qīng gūi mìng chí,
nán fāng zhī rén jiē miàn bō。