齐六主

(明代)郭之奇

临轩少主泣无穷,解玺齐官独进宫。汝阴既灭方销忌,左珥双加合奖功。

羞面司徒犹障日,谈经祭酒漫流风。可怜佐命如斯物,安得少年在尔躬。

永明克己初求徒,长吏无私百姓丰。岂知一旦西昌委,海陵相继郁林终。

王徐缚裤天子废,豺狼逞性十王空。杀人有训休居后,诸鬼相依日在中。

刀敕丈兄环禁北,宝孙伥子并昏东。此日莲花生满地,当年金土价应同。

懊侬不用猜琴曲,薄肠复自有萧公。祇愁禆贩难留主,赢得生金遗宝融。

郭之奇

郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。

《齐六主》拼音标注

qí lìu zhǔ
lín xuān shǎo zhǔ qì wú qióng,
jiě xǐ qí guān dú jìn gōng。
rǔ yīn jì miè fāng xiāo jì,
zuǒ ěr shuāng jiā hé jiǎng gōng。
xīu miàn sī tú yóu zhàng rì,
tán jīng jì jǐu màn líu fēng。
kě lián zuǒ mìng rú sī wù,
ān dé shǎo nián zài ěr gōng。
yǒng míng kè jǐ chū qíu tú,
cháng lì wú sī bǎi xìng fēng。
qǐ zhī yī dàn xī chāng wěi,
hǎi líng xiāng jì yù lín zhōng。
wáng xú fú kù tiān zǐ fèi,
chái láng chěng xìng shí wáng kōng。
shā rén yǒu xùn xīu jū hòu,
zhū gǔi xiāng yī rì zài zhōng。
dāo chì zhàng xiōng huán jìn běi,
bǎo sūn chāng zǐ bìng hūn dōng。
cǐ rì lián huā shēng mǎn dì,
dāng nián jīn tǔ jià yìng tóng。
ào nóng bù yòng cāi qín qū,
bó cháng fù zì yǒu xiāo gōng。
qí chóu bēi fàn nán líu zhǔ,
yíng dé shēng jīn yí bǎo róng。