十一晚将至崇德阻雨不前

(明代)郭之奇

殷其雷,在山之侧,熌烁飞光来自北。须臾野隘平山迷,淡月疏星不相克。

青林夹道两朦胧,捍索桅竿浑难识。惟闻雨点起风狂,共惊帆驶一何亟。

舟人颠沛更传呼,疲稿弱缆争无力。暂依坠岸棘芦丛,咫尺前行莫可得。

敲窗片片如欲入,蜡花引泪残光熄。雨过犹馀飕飗声,一枕清凉随漏刻。

郭之奇

郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。

《十一晚将至崇德阻雨不前》拼音标注

shí yī wǎn jiāng zhì chóng dé zǔ yǔ bù qián
yīn qí léi,
zài shān zhī cè,
shàn shuò fēi guāng lái zì běi。
xū yú yě ài píng shān mí,
dàn yuè shū xīng bù xiāng kè。
qīng lín jiā dào liǎng méng lóng,
hàn suǒ wéi gān hún nán shì。
wéi wén yǔ diǎn qǐ fēng kuáng,
gòng liáng fān shǐ yī hé jí。
zhōu rén diān pèi gèng chuán hū,
pí gǎo ruò làn zhēng wú lì。
zàn yī zhùi àn jí lú cóng,
zhǐ chǐ qián xíng mò kě dé。
qiāo chuāng piàn piàn rú yù rù,
là huā yǐn lèi cán guāng xí。
yǔ guò yóu yú sōu líu shēng,
yī zhěn qīng liáng súi lòu kè。