泊南康观放水灯
(明代)郭之奇
湖天同疋练,澄色远相串。孤城倚山巅,倒影于斯见。
扁舟馀泊之,夜眺生孤羡。雨馀暮微烟,风恬波无溅。
须臾荡浮辉,隐映分流转。艳拟百花红,妆为玉镜传。
又如馀日霞,馀彩云中变。远望复纷纷,忽疑星片片。
飞芒碧空际,来往天河穿。久坐起沉吟,身未浮槎践。
依尔一叶中,胡乃眼前眩。因念春光至,抑亦湖得先。
万点簇新华,交与水天绚。喜杀诸童奚,聚喧俱忘倦。
齐言进香人,水灯施湖面。掀髯一推窗,索然无复恋。

郭之奇
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。
《泊南康观放水灯》拼音标注
bó nán kāng guān fàng shǔi dēng
hú tiān tóng pǐ liàn,
chéng sè yuǎn xiāng chuàn。
gū chéng yǐ shān diān,
dǎo yǐng yú sī jiàn。
biǎn zhōu yú bó zhī,
yè tiào shēng gū xiàn。
yǔ yú mù wēi yān,
fēng tián bō wú jiàn。
xū yú dàng fú hūi,
yǐn yìng fēn líu zhuǎn。
yàn nǐ bǎi huā hóng,
zhuāng wèi yù jìng chuán。
yòu rú yú rì xiá,
yú cǎi yún zhōng biàn。
yuǎn wàng fù fēn fēn,
hū yí xīng piàn piàn。
fēi máng bì kōng jì,
lái wǎng tiān hé chuān。
jǐu zuò qǐ chén yín,
shēn wèi fú chá jiàn。
yī ěr yī yè zhōng,
hú nǎi yǎn qián xuàn。
yīn niàn chūn guāng zhì,
yì yì hú dé xiān。
wàn diǎn cù xīn huá,
jiāo yǔ shǔi tiān xuàn。
xǐ shā zhū tóng xī,
jù xuān jù wàng juàn。
qí yán jìn xiāng rén,
shǔi dēng shī hú miàn。
xiān rán yī tūi chuāng,
suǒ rán wú fù liàn。
- 上一篇:舟中夜眺
- 下一篇:望积雪漫怀二首 其二