枕流为楼隔水尽林阴也林尽而睥睨出过此则千树森然翠烟靡届矣
(明代)郭之奇
虚牖凭高发,下有碧溪承。临深非所意,枕流获古称。
每当潮势长,安处若舟乘。清景移昏旦,波光视升恒。
映此疏林美,蕴色浑凝冰。倏忽传空翠,近远碧烟层。
春心宜映发,秋容转骄矜。请看云物际,旷怀必可兴。

郭之奇
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。
《枕流为楼隔水尽林阴也林尽而睥睨出过此则千树森然翠烟靡届矣》拼音标注
zhěn líu wèi lóu gé shǔi jǐn lín yīn yě lín jǐn ér bì nì chū guò cǐ zé qiān shù sēn rán cùi yān mǐ jiè yǐ
xū yǒu píng gāo fā,
xià yǒu bì xī chéng。
lín shēn fēi suǒ yì,
zhěn líu huò gǔ chēng。
měi dāng cháo shì cháng,
ān chù ruò zhōu chéng。
qīng jǐng yí hūn dàn,
bō guāng shì shēng héng。
yìng cǐ shū lín měi,
yùn sè hún níng bīng。
shū hū chuán kōng cùi,
jìn yuǎn bì yān céng。
chūn xīn yí yìng fā,
qīu róng zhuǎn jiāo jīn。
qǐng kàn yún wù jì,
kuàng huái bì kě xīng。