陆丈剑南诗斯远约各赋一首

(宋代)韩淲

镜湖湖上凉风起,枫叶芦花照窗几。笔床茶灶连酒壶,炯然目光动秋水。

平生北固与西江,赢得蚍蜉事訾毁。青城山嘴散关头,岂是甘心放豪侈。

归来玉阶仅方寸,两路又出将使指。几回诏节去徘徊,愠色何曾为三已。

桐庐潇洒非小垒,更向南宫擅词美。轩渠肯受尘鞅羁,汉庭公卿未知己。

我閒访友于溪居,三叹共读公之书。清诗句句律有馀,爱而不见今何如。

韩淲

韩淲(biāo)(1159—1224)南宋诗人。字仲止,一作子仲,号涧泉,韩元吉之子。祖籍开封,南渡后隶籍信州上饶(今属江西)。从仕后不久即归,有诗名,著有《涧泉集》。淲清廉狷介,与同时知名诗人多有交游,并与赵蕃(章泉)并称“二泉”。著作历代书目未见著录。史弥远当国,罗致之,不为少屈。人品学问,俱有根柢,雅志绝俗,清苦自持,年甫五十即休官不仕。嘉定十七年,以时事惊心,作甲申秋三诗,得疾而卒,年六十六。

《陆丈剑南诗斯远约各赋一首》拼音标注

lù zhàng jiàn nán shī sī yuǎn yuē gè fù yī shǒu
jìng hú hú shàng liáng fēng qǐ,
fēng yè lú huā zhào chuāng jī。
bǐ chuáng chá zào lián jǐu hú,
jiǒng rán mù guāng dòng qīu shǔi。
píng shēng běi gù yǔ xī jiāng,
yíng dé bǐ fú shì zǐ hǔi。
qīng chéng shān zǔi sàn guān tóu,
qǐ shì gān xīn fàng háo chǐ。
gūi lái yù jiē jǐn fāng cùn,
liǎng lù yòu chū jiāng shǐ zhǐ。
jī húi zhào jié qù pái huái,
yùn sè hé céng wèi sān yǐ。
tóng lú xiāo sǎ fēi xiǎo lěi,
gèng xiàng nán gōng shàn cí měi。
xuān qú kěn shòu chén yǎng jī,
hàn tíng gōng qīng wèi zhī jǐ。
wǒ xián fǎng yǒu yú xī jū,
sān tàn gòng dú gōng zhī shū。
qīng shī jù jù lv̀ yǒu yú,
ài ér bù jiàn jīn hé rú。