同周兄南仲游沧浪

(宋代)韩淲

沧浪之居苏子美,沧浪之水仅清泚。阖庐城中今何年,宛转依稀无乃是。

石凿凿兮岸靡靡,紫荇浮烟复云委。林空鸣禽时感耳,我亦为渠聊步屣。

千古万古一长史,非网打尽那得尔。清风明月谁匪闲,同游之者子周子。

青春已深炫桃李,寒食清明数日里。沧浪之水不可比,沧浪之歌不可拟。

韩淲

韩淲(biāo)(1159—1224)南宋诗人。字仲止,一作子仲,号涧泉,韩元吉之子。祖籍开封,南渡后隶籍信州上饶(今属江西)。从仕后不久即归,有诗名,著有《涧泉集》。淲清廉狷介,与同时知名诗人多有交游,并与赵蕃(章泉)并称“二泉”。著作历代书目未见著录。史弥远当国,罗致之,不为少屈。人品学问,俱有根柢,雅志绝俗,清苦自持,年甫五十即休官不仕。嘉定十七年,以时事惊心,作甲申秋三诗,得疾而卒,年六十六。

《同周兄南仲游沧浪》拼音标注

tóng zhōu xiōng nán zhòng yóu cāng làng
cāng làng zhī jū sū zǐ měi,
cāng làng zhī shǔi jǐn qīng cǐ。
gé lú chéng zhōng jīn hé nián,
wǎn zhuǎn yī xī wú nǎi shì。
shí záo záo xī àn mǐ mǐ,
zǐ xìng fú yān fù yún wěi。
lín kōng míng qín shí gǎn ěr,
wǒ yì wèi qú liáo bù xǐ。
qiān gǔ wàn gǔ yī cháng shǐ,
fēi wǎng dǎ jǐn nà dé ěr。
qīng fēng míng yuè shúi fěi xián,
tóng yóu zhī zhě zǐ zhōu zǐ。
qīng chūn yǐ shēn xuàn táo lǐ,
hán shí qīng míng shù rì lǐ。
cāng làng zhī shǔi bù kě bǐ,
cāng làng zhī gē bù kě nǐ。