张礼书帅隆兴
(宋代)韩淲
国是古难定,公胡亦帅藩。荣怀虽禁路,雅志已丘园。
在昔从诸老,于今盛一门。便藩方异渥,勇退复明恩。
家学资经纬,儒科得本原。等閒为出处,何必较腾骞。
致主丹心在,忧时素发繁。纷纭诚虮虱,变化任鹏鹍。
华阁犹前席,洪都漫左轓。建牙仪甚伟,分屏望还尊。
持橐嘉谋略,横经妙讨论。皂囊怀直节,青琐务忠言。
紬史知无隐,明刑信不冤。治才和上下,力可正乾坤。
收敛当侯阃,迢遥远帝阍。九迁由简拔,三入匪趋奔。
落落终难合,悠悠实易昏。归应思贺监,到日记陈蕃。
自叹驱驰困,谁能顾盼温。春风动行李,只有梦随轩。

韩淲
韩淲(biāo)(1159—1224)南宋诗人。字仲止,一作子仲,号涧泉,韩元吉之子。祖籍开封,南渡后隶籍信州上饶(今属江西)。从仕后不久即归,有诗名,著有《涧泉集》。淲清廉狷介,与同时知名诗人多有交游,并与赵蕃(章泉)并称“二泉”。著作历代书目未见著录。史弥远当国,罗致之,不为少屈。人品学问,俱有根柢,雅志绝俗,清苦自持,年甫五十即休官不仕。嘉定十七年,以时事惊心,作甲申秋三诗,得疾而卒,年六十六。
《张礼书帅隆兴》拼音标注
zhāng lǐ shū shuài lóng xīng
guó shì gǔ nán dìng,
gōng hú yì shuài fán。
róng huái sūi jìn lù,
yǎ zhì yǐ qīu yuán。
zài xī cóng zhū lǎo,
yú jīn shèng yī mén。
biàn fán fāng yì wò,
yǒng tùi fù míng ēn。
jiā xué zī jīng wěi,
rú kē dé běn yuán。
děng xián wèi chū chù,
hé bì jiào téng qiān。
zhì zhǔ dān xīn zài,
yōu shí sù fā fán。
fēn yún chéng jī shī,
biàn huà rèn péng kūn。
huá gé yóu qián xí,
hóng dū màn zuǒ fān。
jiàn yá yí shén wěi,
fēn píng wàng huán zūn。
chí tuó jiā móu lvè,
héng jīng miào tǎo lùn。
zào náng huái zhí jié,
qīng suǒ wù zhōng yán。
chóu shǐ zhī wú yǐn,
míng xíng xìn bù yuān。
zhì cái hé shàng xià,
lì kě zhèng gān kūn。
shōu liàn dāng hóu kǔn,
tiáo yáo yuǎn dì hūn。
jǐu qiān yóu jiǎn bá,
sān rù fěi qū bēn。
luò luò zhōng nán hé,
yōu yōu shí yì hūn。
gūi yìng sī hè jiān,
dào rì jì chén fán。
zì tàn qū chí kùn,
shúi néng gù pàn wēn。
chūn fēng dòng xíng lǐ,
zhǐ yǒu mèng súi xuān。