游东山寺
(宋代)韩缜
眼明初出郭,神王欲凌秋。
野旷骞孤隼,江清飏远鸥。
近山青嶂合,多稼绿云浮。
鸡犬声相接,沟塍水乱流。
度桥喧从骑,环树转鸣驺。
问俗惊尧壤,寻僧到活洲。
深沈开宝闼,磅礴{左车右尼}华辀。
像设严珠殿,经声隐绛帱。
仰看香刹直,徐步画廊修。
遇物皆周览,逢轩即少留。
前庭初显豁,后径转深幽。
野岭苍筠丽,霜枫赤叶稠。
隔墙闻好鸟,循沼玩游倏。
翠干棕缠剥,红芒稻半收。
凌虚登陛道,匝境对岭楼。
暗谷藏危栈,平沙际别州。
川原同聚沫,身世剧浮鸥。
回首飘乡思,临尊浣客愁。
清闲资善奕,决胜在冥搜。
影动稂苴表,风生曲逆筹。
归鞍不敢缓,斜日照文揪。

韩缜
韩缜(1019~1097)字玉汝,原籍灵寿(今属河北)人,徙雍丘(今河南杞县)。韩绛、韩维之弟。庆历二年进士。英宗时任淮南转运使,神宗时自龙图阁直学士进知枢密院事。曾出使西夏。哲宗立,拜尚书右仆射兼中书侍郎,罢知颍昌府。绍圣四年卒,年七十九,谥庄敏,封崇国公。《宋史》、《东都事略》有传。《全宋词》录其词一首。
《游东山寺》拼音标注
yóu dōng shān sì
jǐu yǒu dōng lín yuē,
yīn chéng xiá rì yóu。
yǎn míng chū chū guō,
shén wáng yù líng qīu。
yě kuàng qiān gū zhǔn,
jiāng qīng yáng yuǎn ōu。
jìn shān qīng zhàng hé,
duō jià lv̀ yún fú。
jī quǎn shēng xiāng jiē,
gōu chéng shǔi luàn líu。
dù qiáo xuān cóng qí,
huán shù zhuǎn míng zōu。
wèn sú liáng yáo rǎng,
xún sēng dào huó zhōu。
shēn shěn kāi bǎo tà,
bàng bó { zuǒ chē yòu ní } huá zhōu。
xiàng shè yán zhū diàn,
jīng shēng yǐn jiàng chóu。
yǎng kàn xiāng chà zhí,
xú bù huà láng xīu。
yù wù jiē zhōu lǎn,
féng xuān jí shǎo líu。
qián tíng chū xiǎn huō,
hòu jìng zhuǎn shēn yōu。
yě líng cāng yún lì,
shuāng fēng chì yè chóu。
gé qiáng wén hǎo niǎo,
xún zhǎo wán yóu shū。
cùi gān zōng chán bō,
hóng máng dào bàn shōu。
líng xū dēng bì dào,
zā jìng dùi líng lóu。
àn gǔ cáng wēi zhàn,
píng shā jì bié zhōu。
chuān yuán tóng jù mò,
shēn shì jù fú ōu。
húi shǒu piāo xiāng sī,
lín zūn wǎn kè chóu。
qīng xián zī shàn yì,
jué shèng zài míng sōu。
yǐng dòng láng jū biǎo,
fēng shēng qū nì chóu。
gūi ān bù gǎn huǎn,
xié rì zhào wén jīu 。