阿字行后作七首 其六

(明代)释函可

乞食过东鲁,敛策入白门。白门我久游,故迹应尚存。

板桥通秦淮,高楼近长干。虽无钟山松,雨花可盘桓。

旧识如相问,休言雪窖寒。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《阿字行后作七首 其六》拼音标注

ā zì xíng hòu zuò qī shǒu qí lìu
qǐ shí guò dōng lǔ,
liàn cè rù bái mén。
bái mén wǒ jǐu yóu,
gù jī yìng shàng cún。
bǎn qiáo tōng qín huái,
gāo lóu jìn cháng gān。
sūi wú zhōng shān sōng,
yǔ huā kě pán huán。
jìu shì rú xiāng wèn,
xīu yán xuě jiào hán。