冬日偶成十首 其二

(明代)释函可

古人各有为,何况今之人。黄金葬神仙,白纸裹儒绅。

最苦狮子皮,束缚老狐身。为龟苦不灵,为麟苦不仁。

安得无为者,相与率天真。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《冬日偶成十首 其二》拼音标注

dōng rì ǒu chéng shí shǒu qí èr
gǔ rén gè yǒu wèi,
hé kuàng jīn zhī rén。
huáng jīn zàng shén xiān,
bái zhǐ guǒ rú shēn。
zùi kǔ shī zǐ pí,
shù fú lǎo hú shēn。
wèi gūi kǔ bù líng,
wèi lín kǔ bù rén。
ān dé wú wèi zhě,
xiāng yǔ lv̀ tiān zhēn。