阿字行后作七首 其四

(明代)释函可

收拾旧布囊,新诗叠重重。临行不敢泣,各自惨心容。

河冻不能俟,言寄海舶中。仰看鹤路直,俯视鲸波重。

千里在呼吸,一杯浮虚空。日星挂眉睫,灏气荡心胸。

禁声莫高吟,恐或惊鼍龙。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《阿字行后作七首 其四》拼音标注

ā zì xíng hòu zuò qī shǒu qí sì
shōu shí jìu bù náng,
xīn shī dié zhòng zhòng。
lín xíng bù gǎn qì,
gè zì cǎn xīn róng。
hé dòng bù néng sì,
yán jì hǎi bó zhōng。
yǎng kàn hè lù zhí,
fǔ shì jīng bō zhòng。
qiān lǐ zài hū xī,
yī bēi fú xū kōng。
rì xīng guà méi jié,
hào qì dàng xīn xiōng。
jìn shēng mò gāo yín,
kǒng huò liáng tuó lóng。