暮钟二首 其一

(明代)释函可

壁灯燄短冷飕飕,独坐无人未觉愁。忽听山钟檐际落,一声声直到心头。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《暮钟二首 其一》拼音标注

mù zhōng èr shǒu qí yī
bì dēng yàn duǎn lěng sōu sōu,
dú zuò wú rén wèi jué chóu。
hū tīng shān zhōng yán jì luò,
yī shēng shēng zhí dào xīn tóu。