木公书来极言乾公近状同难蒙福志喜

(明代)释函可

白昼轻裘度玉门,须眉耿耿暗声吞。此行不为乡情重,携取春风散五原。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《木公书来极言乾公近状同难蒙福志喜》拼音标注

mù gōng shū lái jí yán gān gōng jìn zhuàng tóng nán méng fú zhì xǐ
bái zhòu qīng qíu dù yù mén,
xū méi gěng gěng àn shēng tūn。
cǐ xíng bù wèi xiāng qíng zhòng,
xié qǔ chūn fēng sàn wǔ yuán。