和谦公雪中见怀韵

(明代)释函可

居山偏不喜看山,雪尽披衣偶启关。为有甚因千壑苦,如何顿老一朝颜。

忽思振策随云去,才欲过桥又独还。书报故人无一好,道心客梦已全删。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《和谦公雪中见怀韵》拼音标注

hé qiān gōng xuě zhōng jiàn huái yùn
jū shān piān bù xǐ kàn shān,
xuě jǐn pī yī ǒu qǐ guān。
wèi yǒu shén yīn qiān hè kǔ,
rú hé dùn lǎo yī zhāo yán。
hū sī zhèn cè súi yún qù,
cái yù guò qiáo yòu dú huán。
shū bào gù rén wú yī hǎo,
dào xīn kè mèng yǐ quán shān。