雪公寄书入山偶成二律 其二

(明代)释函可

休道寻山山未深,冰崖木佛共萧森。寒钟不到疏林外,幽月空劳碧涧浔。

狱沉顽铁还馀气,爨后枯桐欲绝音。珍重故人相惜意,尺书真不数双金。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《雪公寄书入山偶成二律 其二》拼音标注

xuě gōng jì shū rù shān ǒu chéng èr lv̀ qí èr
xīu dào xún shān shān wèi shēn,
bīng yá mù fó gòng xiāo sēn。
hán zhōng bù dào shū lín wài,
yōu yuè kōng láo bì jiàn xún。
yù chén wán tiě huán yú qì,
cuàn hòu kū tóng yù jué yīn。
zhēn zhòng gù rén xiāng xī yì,
chǐ shū zhēn bù shù shuāng jīn。