和栖贤和尚见寄韵

(明代)释函可

鈯斧东来话近因,寸缄未达共沾巾。艰难菽水愁孤钵,潦倒风沙泣罪人。

入夜笳声传雁塞,何年斗气合龙津。乡关逾远师颜老,橹断遥知梦又频。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《和栖贤和尚见寄韵》拼音标注

hé qī xián hé shàng jiàn jì yùn
tú fǔ dōng lái huà jìn yīn,
cùn jiān wèi dá gòng zhān jīn。
jiān nán shú shǔi chóu gū bō,
lǎo dǎo fēng shā qì zùi rén。
rù yè jiā shēng chuán yàn sāi,
hé nián dǒu qì hé lóng jīn。
xiāng guān yú yuǎn shī yán lǎo,
lǔ duàn yáo zhī mèng yòu pín。