遥哭丁善甫梁渐子

(明代)释函可

几回三笑度溪风,话尽仙羊恨转蓬。桂树折残天地老,花砖踏碎水云空。

幸将短发皈黄面,定有遗文化白虹。狮子独怜头尚在,雁声愁断大关东。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《遥哭丁善甫梁渐子》拼音标注

yáo kū dīng shàn fǔ liáng jiàn zǐ
jī húi sān xiào dù xī fēng,
huà jǐn xiān yáng hèn zhuǎn péng。
gùi shù zhé cán tiān dì lǎo,
huā zhuān tà sùi shǔi yún kōng。
xìng jiāng duǎn fā gūi huáng miàn,
dìng yǒu yí wén huà bái hóng。
shī zǐ dú lián tóu shàng zài,
yàn shēng chóu duàn dà guān dōng。