莞中

(明代)释函可

蓬转长空迹未孤,柏林能不念吾徒。回何敢死还多畏,柴也其来歌是愚。

强把笑歌酬木石,空令涕泪满江湖。浪游愧我恒终岁,白首曾成一事无。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《莞中》拼音标注

guān zhōng
péng zhuǎn cháng kōng jī wèi gū,
bǎi lín néng bù niàn wú tú。
húi hé gǎn sǐ huán duō wèi,
chái yě qí lái gē shì yú。
qiáng bǎ xiào gē chóu mù shí,
kōng lìng tì lèi mǎn jiāng hú。
làng yóu kùi wǒ héng zhōng sùi,
bái shǒu céng chéng yī shì wú。