次余澹心韵二首 其一

(明代)释函可

家本飞云白石龛,偶言来去亦优昙。遗篇青简千年事,山月蒲团一杖担。

此日晓风歌柳岸,他时高阁坐江南。摩腾翻译浑多故,身外累累贝叶函。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《次余澹心韵二首 其一》拼音标注

cì yú dàn xīn yùn èr shǒu qí yī
jiā běn fēi yún bái shí kān,
ǒu yán lái qù yì yōu tán。
yí piān qīng jiǎn qiān nián shì,
shān yuè pú tuán yī zhàng dàn。
cǐ rì xiǎo fēng gē lǐu àn,
tā shí gāo gé zuò jiāng nán。
mó téng fān yì hún duō gù,
shēn wài lèi lèi bèi yè hán。