蜚声

(明代)释函可

驱驰镇日自空餐,剩有逢迎好结欢。流涕可堪容贾谊,无鱼终欲笑冯驩。

共誇金穴千年满,閒倚冰山半夜寒。一著未施全局尽,弈棋曾不似长安。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《蜚声》拼音标注

fēi shēng
qū chí zhèn rì zì kōng cān,
shèng yǒu féng yíng hǎo jié huān。
líu tì kě kān róng jiǎ yí,
wú yú zhōng yù xiào féng huān。
gòng kuā jīn xué qiān nián mǎn,
xián yǐ bīng shān bàn yè hán。
yī zhù wèi shī quán jú jǐn,
yì qí céng bù sì cháng ān。