元旦哭喇嘛二首

(明代)释函可

满头白雪眼双青,方丈时时见执经。四海几回悲鹤梦,一枝今又丧龙庭。

顶门有骨留金字,南塔无人失典型。见说国王齐下拜,浮图千古镇沧溟。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《元旦哭喇嘛二首》拼音标注

yuán dàn kū lǎ ma èr shǒu
mǎn tóu bái xuě yǎn shuāng qīng,
fāng zhàng shí shí jiàn zhí jīng。
sì hǎi jī húi bēi hè mèng,
yī zhī jīn yòu sāng lóng tíng。
dǐng mén yǒu gǔ líu jīn zì,
nán tǎ wú rén shī diǎn xíng。
jiàn shuō guó wáng qí xià bài,
fú tú qiān gǔ zhèn cāng míng。