戊戌元旦

(明代)释函可

一茎白发荷皇仁,况值年年帝里春。千顶曙光云外出,二陵王气雪边新。

放流久已成乡土,老大无拘只病身。是处有山容我住,桃花翻笑洞中人。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《戊戌元旦》拼音标注

wù xū yuán dàn
yī jīng bái fā hé huáng rén,
kuàng zhí nián nián dì lǐ chūn。
qiān dǐng shù guāng yún wài chū,
èr líng wáng qì xuě biān xīn。
fàng líu jǐu yǐ chéng xiāng tǔ,
lǎo dà wú jū zhǐ bìng shēn。
shì chù yǒu shān róng wǒ zhù,
táo huā fān xiào dòng zhōng rén。