和心公雪中见怀韵

(明代)释函可

初飘数点著衣轻,冷入匡床梦不成。想尔独吟支瘦骨,无人直下到深更。

忽疑近户看无迹,自起吹灯听有声。只此朋情浑莫柰,乡心又逐晓钟生。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《和心公雪中见怀韵》拼音标注

hé xīn gōng xuě zhōng jiàn huái yùn
chū piāo shù diǎn zhù yī qīng,
lěng rù kuāng chuáng mèng bù chéng。
xiǎng ěr dú yín zhī shòu gǔ,
wú rén zhí xià dào shēn gèng。
hū yí jìn hù kàn wú jī,
zì qǐ chūi dēng tīng yǒu shēng。
zhǐ cǐ péng qíng hún mò nài,
xiāng xīn yòu zhú xiǎo zhōng shēng。