雪十十韵
(宋代)韩琦
天宇昏凝幕,星潢冻漏津。报丰推上瑞,散利浃无垠。
皓彩生和烛,深仁出化钧。乘时驱疠气,几日困疲民。
满慰三农望,潜基万国春。道山谁辨玉,佛界普成银。
缓舞疑翻佩,徐来类积薪。盘高擎露蕊,隙细入驹尘。
易掩妖颜嫭,难藏厚地珍。坠轻时断续,势猛忽纷纶。
肯使瑕瑜见,惟思沃瘠均。歌妍皆似郢,璧碎不因秦。
辀冷侵驯鹿,符光逼琢麟。充盈是溪壑,挺特有松筠。
近岭梅先发,濒江练更匀。楼台竞环丽,蟾兔起精神。
病骨惊心怯,书帷忆旧亲。风流资醉目,豪放任诗人。
陈阁方多暇,睢园喜命宾。宜城须大引,佳味过吴醇。

韩琦
韩琦(1008—1075年),字稚圭,自号赣叟,汉族,相州安阳(今属河南)人。北宋政治家、名将,天圣进士。初授将作监丞,历枢密直学士、陕西经略安抚副使、陕西四路经略安抚招讨使。与范仲淹共同防御西夏,名重一时,时称“韩范”。嘉祐元年(1056),任枢密使;三年,拜同中书门下平章事。英宗嗣位,拜右仆射,封魏国公。神宗立,拜司空兼侍中,出知相州、大名府等地。熙宁八年卒,年六十八。谥忠献。《宋史》有传。著有《安阳集》五十卷。《全宋词》录其词四首。
《雪十十韵》拼音标注
xuě shí shí yùn
tiān yǔ hūn níng mù,
xīng huáng dòng lòu jīn。
bào fēng tūi shàng rùi,
sàn lì jiá wú yín。
hào cǎi shēng hé zhú,
shēn rén chū huà jūn。
chéng shí qū lì qì,
jī rì kùn pí mín。
mǎn wèi sān nóng wàng,
qián jī wàn guó chūn。
dào shān shúi biàn yù,
fó jiè pǔ chéng yín。
huǎn wǔ yí fān pèi,
xú lái lèi jī xīn。
pán gāo qíng lù rǔi,
xì xì rù jū chén。
yì yǎn yāo yán hù,
nán cáng hòu dì zhēn。
zhùi qīng shí duàn xù,
shì měng hū fēn lún。
kěn shǐ xiá yú jiàn,
wéi sī wò jí jūn。
gē yán jiē sì yǐng,
bì sùi bù yīn qín。
zhōu lěng qīn xún lù,
fú guāng bī zhuó lín。
chōng yíng shì xī hè,
tǐng tè yǒu sōng yún。
jìn líng méi xiān fā,
bīn jiāng liàn gèng yún。
lóu tái jìng huán lì,
chán tù qǐ jīng shén。
bìng gǔ liáng xīn qiè,
shū wéi yì jìu qīn。
fēng líu zī zùi mù,
háo fàng rèn shī rén。
chén gé fāng duō xiá,
sūi yuán xǐ mìng bīn。
yí chéng xū dà yǐn,
jiā wèi guò wú chún。