原心亭纳凉

(明代)韩日缵

空亭昼敞绿阴垂,乘兴披襟自委蛇。积暑顿消疏雨后,微凉忽动晚风时。

林开长坐红尘远,境僻閒吟白日迟。总为机忘听转逸,义皇吾亦有遐思。

韩日缵

明广东博罗人,字绪仲。万历三十五年进士,除检讨。累迁至礼部尚书。时宦官用权,人皆畏其凶焰,独日缵坦然处之。后充经筵讲官,得熹宗称善。卒谥文恪。

《原心亭纳凉》拼音标注

yuán xīn tíng nà liáng
kōng tíng zhòu chǎng lv̀ yīn chúi,
chéng xīng pī jīn zì wěi shé。
jī shǔ dùn xiāo shū yǔ hòu,
wēi liáng hū dòng wǎn fēng shí。
lín kāi cháng zuò hóng chén yuǎn,
jìng pì xián yín bái rì chí。
zǒng wèi jī wàng tīng zhuǎn yì,
yì huáng wú yì yǒu xiá sī。