杂诗七首 其四

(明代)释函是

夕竟出东门,蟾兔起遥岑。初照不至地,空水白粼粼。

郁勃昏经涂,先后声相凭。崇楼耸睥睨,已过越王城。

人影怯松风,腐草流青萤。湍流渐寒响,石梁月微横。

搴芳藉颓轨,慷慨论生平。敛皓繁霜满,屯云蔽前林。

厓巘隐漭沆,明没见秋灯。蹑足端所向,入树宿鸟惊。

茅屋沉雾中,扣门如无人。长老烹旅葵,晨餐才五更。

饱粟坐磐石,灌木摇高岑。虑澹匪忽物,俗简情易亲。

虎狼不在山,遨游随浅深。回顾今何时,空忆吕稽名。

山阳无旧居,何以赋予情。

释函是

函是(一六〇八——一六八六),字丽中,别字天然,号丹霞老人。本姓曾,名起莘。番禺人。年十七补诸生,与里人梁朝钟、黎遂球、罗宾王、陈学佺辈,并以高才纵谈时事,举明思宗崇祯六年(一六三三)乡试第二。会试不第,谒僧道独于庐山,祝发于归宗寺。既返广州,主法诃林。明亡,徙番禺雷峰,创建海云寺,举家事佛。孤臣节士,皈依者众。历主福州长庆、庐山归宗,及海幢、华首、丹霞、介庵诸刹,晚年主法雷峰。著有《瞎堂诗集》等。清陈伯陶编《胜朝粤东遗民录》卷四有传。

《杂诗七首 其四》拼音标注

zá shī qī shǒu qí sì
xī jìng chū dōng mén,
chán tù qǐ yáo cén。
chū zhào bù zhì dì,
kōng shǔi bái lín lín。
yù bó hūn jīng tú,
xiān hòu shēng xiāng píng。
chóng lóu sǒng bì nì,
yǐ guò yuè wáng chéng。
rén yǐng qiè sōng fēng,
fǔ cǎo líu qīng yíng。
tuān líu jiàn hán xiǎng,
shí liáng yuè wēi héng。
qiān fāng jiè túi gǔi,
kāng kǎi lùn shēng píng。
liàn hào fán shuāng mǎn,
tún yún bì qián lín。
yá yǎn yǐn mǎng háng,
míng méi jiàn qīu dēng。
niè zú duān suǒ xiàng,
rù shù sù niǎo liáng。
máo wū chén wù zhōng,
kòu mén rú wú rén。
cháng lǎo pēng lv̌ kúi,
chén cān cái wǔ gèng。
bǎo sù zuò pán shí,
guàn mù yáo gāo cén。
lv̀ dàn fěi hū wù,
sú jiǎn qíng yì qīn。
hǔ láng bù zài shān,
áo yóu súi qiǎn shēn。
húi gù jīn hé shí,
kōng yì lv̌ jī míng。
shān yáng wú jìu jū,
hé yǐ fù yú qíng。